Not all heroes hold weapons, some just hold the door
Tôi xem Game of Thrones từ những ngày đầu tiên rần rần trên mạng rỉ tai nhau về một bộ phim có rồng và người chết đi lại trên tuyết. Thế giới Westeros vĩ đại và tàn nhẫn được xây dựng bởi George R.R. Martin làm tôi say mê đến mức phải tìm đọc luôn cả bộ tiểu thuyết gốc A Song of Ice and Fire. Trong cái thế giới mà ai cũng mưu mô xảo quyệt, ai cũng muốn ngồi lên Ngai Sắt, người ta dễ dàng tung hô những vị vua, những nữ hoàng hay các hiệp sĩ hào nhoáng. Ai cũng thích Jon Snow với thanh gươm Valyrian chém bóng trắng đứt đôi. Ai cũng mê Daenerys cưỡi rồng thiêu rụi kẻ thù. Tôi cũng từng mê những thứ đó. Nhưng sau khi tập 5 của mùa 6 trôi qua, nhân vật để lại cho tôi sự ám ảnh dai dẳng nhất, một nỗi buồn sâu thẳm khó tả, lại là một gã khổng lồ khờ khạo chỉ biết nói đúng một từ.
Hodor.
Người ta thường nói về lòng trung thành trong Game of Thrones bằng những lời thề độc địa, bằng máu và lửa, bằng những hiệp sĩ quỳ gối trước lãnh chúa của mình. Còn với Hodor, lòng trung thành không được nói ra bằng những câu từ hoa mỹ. Nó được thể hiện bằng cả một cuộc đời, một sự hy sinh được định đoạt từ trước khi gã thấu hiểu thế giới này. Tôi muốn kể cho bạn nghe về Hodor, không phải theo kiểu liệt kê tiểu sử tóm tắt. Tôi muốn nói về cái cách mà một con người bình thường, một thân phận thấp hèn nhất trong lâu đài Winterfell, lại mang vác trên vai sức nặng của cả một dòng thời gian. Câu chuyện này không chỉ là một cú sốc điện ảnh, nó là một chuỗi những bi kịch dồn nén của thân phận con người dưới bánh xe tàn nhẫn của số phận.
Nguồn gốc của một người khổng lồ hiền lành
Trong truyện thì Hodor tên thật là Walder. Lên phim, nhà sản xuất đổi tên thành Wylis để khán giả khỏi nhầm với lão già Walder Frey. Wylis là một cậu bé làm việc trong chuồng ngựa của nhà Stark, chắt của vú em Old Nan. Cậu có một thể hình khổng lồ, cao tới hơn hai mét, khỏe mạnh nhưng lại hiền lành như một cục đất.
Nhiều độc giả mê truyện như tôi từng soi từng chi tiết và gần như chắc chắn Hodor mang dòng máu của Ser Duncan the Tall, một vị hiệp sĩ huyền thoại cũng cao lớn và có tính cách bảo vệ người khác y chang vậy. Nếu bạn từng đọc phần tiền truyện Tales of Dunk and Egg, bạn sẽ thấy Ser Duncan là một người có xuất thân nghèo hèn từ Flea Bottom, vươn lên thành Đội trưởng Ngự Lâm Quân. Duncan rất cao lớn, tính tình ngay thẳng, hơi khờ khạo trong những mưu mô chính trị nhưng có lòng trung thành tuyệt đối. George R.R. Martin từng ám chỉ về dòng máu của Ser Duncan vẫn còn lưu truyền ở Westeros. Trong phim, có cảnh Brienne of Tarth tìm thấy một cái khiên cũ mang huy hiệu của Ser Duncan ở Winterfell. Người ta đồn rằng khi xưa Ser Duncan tháp tùng Maester Aemon lên Tường Thành, ông đã ghé qua Winterfell và có thể đã để lại giọt máu của mình, chính là ông hoặc cụ của Hodor. Hodor mang dòng máu của một hiệp sĩ vĩ đại nhất nhì lịch sử Bảy Vương Quốc, nhưng số phận lại đặt cậu vào vị trí của một kẻ tôi tớ ngây ngô. Một sự mỉa mai cay đắng của dòng dõi.

Cái giỏ mây và gánh nặng của lòng trung thành
Rồi Bran ngã xuống và tỉnh dậy với đôi chân tàn phế. Maester Luwin chế ra một cái giỏ mây đeo trên lưng. Từ giây phút đó, Hodor trở thành đôi chân của Bran. Cái giỏ mây đó nhìn trên phim thì đơn giản, nhưng bạn thử tưởng tượng sức nặng của việc cõng một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn đi khắp mọi nơi xem. Bran không hề nhẹ đi theo thời gian, thằng bé ngày một lớn, ngày một nặng. Hodor cõng Bran lên tháp, cõng xuống hầm ngục, cõng qua những cánh rừng rậm rạp của phương Bắc. Hodor không bao giờ than vãn, vì gã chỉ có thể nói "Hodor". Tôi nhìn thấy trong ánh mắt của gã diễn viên Kristian Nairn sự mệt mỏi thể xác lẫn sự ân cần của một người anh lớn. Hodor không coi Bran là gánh nặng. Gã coi đó là nhiệm vụ của đời mình.
Khi mà Theon Greyjoy phản bội nhà Stark và chiếm Winterfell, Osha cùng Bran, Rickon, Hodor phải trốn xuống một hầm mộ tối tăm. Những ngày tháng trốn chui trốn nhủi dưới đó, Hodor sợ hãi tột cùng mỗi khi nghe tiếng động mạnh. Gã là một người khổng lồ mang tâm hồn của một đứa trẻ. Đứa trẻ đó sợ bóng tối, sợ bạo lực, sợ tiếng sấm sét. Việc một người sợ hãi bạo lực lại phải đi vào con đường bạo lực là một sự tra tấn tinh thần dai dẳng. Vậy mà gã vẫn cõng Bran đi qua những vùng đất hoang vu lạnh lẽo nhất để lên phương Bắc, tìm kiếm con quạ ba mắt theo giấc mơ của Bran.
Cuộc hành trình phương Bắc là một chuỗi những bi kịch bào mòn thể xác và tinh thần. Khí hậu khắc nghiệt, thức ăn khan hiếm, sự xuất hiện của hai chị em Jojen và Meera Reed không làm cho đường đi dễ thở hơn chút nào. Jojen cứ liên tục thúc ép Bran về số phận vĩ đại, về Quạ Ba Mắt, về cuộc chiến chống lại bóng trắng. Trong toàn bộ những toan tính vĩ mô đó, Hodor là người gánh chịu mọi cực nhọc về mặt vật lý. Kéo xe trượt tuyết, vác Bran, chặt củi, chống chọi với cái rét cắt da cắt thịt. Nhưng nỗi đau lớn nhất mà Hodor phải chịu đựng không đến từ thiên nhiên khắc nghiệt. Nó đến từ chính cậu chủ nhỏ Bran Stark, người mà gã dốc lòng bảo vệ.
Sự tàn nhẫn của phép thuật và tội ác chiếm đoạt linh hồn
Tôi phải nói thẳng về vấn đề này. Việc Bran nhập xác, hay còn gọi là warg vào Hodor, là một trong những hành động tàn nhẫn và kinh dị nhất toàn bộ series, dù phim cố tình làm giảm nhẹ sự rùng rợn đó bằng âm nhạc và góc máy hành động.
Trong thế giới của A Song of Ice and Fire, warg vào một con người là điều tối kỵ. Ở quyển Dance with Dragons, nhân vật Varamyr Sixskins, một kẻ thay hình đổi dạng (skinchanger) lão luyện của dân du mục Wildling, đã nhớ lại lời dạy của sư phụ mình tên là Haggon. Có những quy tắc không bao giờ được phá vỡ, và quy tắc tối thượng, điều được coi là sự gớm ghiếc (abomination), chính là chiếm đoạt tâm trí của một con người khác.
Varamyr từng thử warg vào một người phụ nữ tên Thistle để cứu mạng mình khi cơ thể hắn sắp chết. Phản ứng của Thistle kinh hoàng đến mức ám ảnh. Cô ta gào thét, chống cự điên cuồng, tự cắn lưỡi, tự cào nát mắt mình trong sự kinh hoàng tột độ khi thấy một linh hồn khác đang nuốt chửng ý thức của mình. Con người có ý chí tự do, việc cướp lấy ý chí đó là tội ác ngang hàng với việc cưỡng hiếp linh hồn. Nó tước đi cái quyền cơ bản nhất của một sinh vật: quyền được làm chủ thân xác của chính mình.
Nhưng Bran đã làm điều đó với Hodor.
Lần đầu tiên là ở tháp Queenscrown, khi sấm sét làm Hodor hoảng loạn la hét và đám Wildling ở dưới có thể phát hiện ra họ. Bran, trong sự hoảng loạn và thiếu kiểm soát, đã lao thẳng vào tâm trí Hodor. Thằng bé không hề biết hậu quả, nó chỉ muốn Hodor im lặng. Bran diễn tả cái cảm giác đó trong truyện là Hodor co rúm lại trong một góc tối tăm của chính tâm trí mình, khóc lóc và sợ hãi. Tâm trí của Hodor giống như một căn phòng, và Bran xông vào đó, khóa Hodor vào một góc lờ mờ lạnh lẽo. Hodor không thể phản kháng. Tâm trí của gã đã bị tổn thương từ nhỏ, và giờ đây gã phải chịu đựng sự xâm thực của một ý thức khác mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn.
Bran sử dụng cơ thể Hodor để bẻ cổ Locke ở nhà của Craster, dùng sức mạnh khổng lồ của Hodor để giết người. Hodor tỉnh lại và nhìn thấy đôi bàn tay mình nhuốm máu, gã hoảng sợ tột độ vì gã bản chất là một người vô cùng hiền lành. Gã chưa bao giờ muốn làm hại ai. Sự ngây thơ của gã bị vấy bẩn bởi chính cậu chủ mình cõng trên lưng mỗi ngày.
Tôi thấy rùng mình khi nhận ra sự ích kỷ ngây thơ đồng thời của Bran. Thằng bé tàn phế thèm khát cảm giác được đứng trên đôi chân, thèm khát sức mạnh, thèm được vung kiếm. Nó dần dần coi việc dùng cơ thể Hodor là một thói quen. Nó warg vào Hodor không chỉ để chiến đấu, mà đôi khi chỉ để khám phá xung quanh, đi dạo trong hang động. Nó tước đoạt đi sự tự chủ duy nhất còn sót lại của một người đàn ông khuyết tật trí tuệ. Hodor không có tiếng nói để phản đối, không có trí lực để đẩy Bran ra. Gã chỉ biết cất giấu phần hồn của mình vào một hốc kẹt sâu thẳm, nhường lại thể xác cho cậu chủ.
Lòng trung thành của Hodor lúc này không còn là sự tự nguyện thuần túy nữa. Nó bị ép buộc, bị thao túng bởi sức mạnh siêu nhiên của Bran. Đó là một khía cạnh tăm tối mà tôi ước gì phim xoáy sâu hơn, để thấy cái giá của việc trở thành Quạ Ba Mắt máu lạnh đến mức nào. Bran Stark đã mất đi tính người từ lâu trước khi trở thành vị vua ngồi trên xe lăn. Cậu ta đã học cách coi người khác như công cụ, bắt đầu từ chính người trung thành nhất với mình.
Cánh cửa định mệnh và vòng lặp tàn khốc
Rồi họ cũng đến được cái hang của Quạ Ba Mắt, nơi có những Đứa Con Của Rừng Rậm (Children of the Forest). Tưởng chừng đây là nơi an toàn để Bran học cách kiểm soát năng lực, nhưng nó lại là điểm kết thúc cho cuộc đời bi thảm của Hodor. Mọi thứ bùng nổ trong tập "The Door". Bran tò mò tự mình warg vào mạng lưới quá khứ mà không có sự giám sát của Quạ Ba Mắt. Cậu đi xa về phương Bắc trong ảo ảnh và bị Night King tóm lấy cánh tay. Dấu ấn của cái chết được khắc lên người Bran, phá vỡ phép thuật bảo vệ của cái hang. Đội quân xác sống rầm rập kéo đến.
Khung cảnh lúc đó hỗn loạn và tuyệt vọng tột cùng. Quạ Ba Mắt bị giết. Lũ xác sống tràn vào như kiến. Trẻ Rừng Rậm hy sinh để cầm chân kẻ địch. Summer, con sói tuyết của Bran, cũng bỏ mạng. Mùa đông chết chóc đang cắn nuốt vạn vật. Trong lúc đó, Bran lại đang kẹt trong một ảo ảnh về quá khứ tại Winterfell, nhìn thấy cha mình hồi trẻ, nhìn thấy cậu bé Wylis khỏe mạnh và vui vẻ trong chuồng ngựa.
Dưới thực tại, Meera gào thét tuyệt vọng, lay gọi Bran tỉnh dậy để warg vào Hodor. Hodor lúc này đang hoảng loạn tột độ trước hàng ngàn cái xác khô gào thét. Gã ôm đầu, co rúm lại, không thể tự mình chiến đấu hay chạy trốn. Tiếng sầm sập của xương xẩu đập vào vách đá khiến gã tê liệt. Meera hét lên "Chúng ta cần Hodor!".

Bran dùng thân xác Hodor kéo xe trượt tuyết mang mình bỏ chạy qua những đường hầm tối tăm của rễ cây khổng lồ. Meera mở được cánh cửa nặng nề bằng gỗ và tuyết ở lối ra. Cô kéo Bran ra ngoài bão tuyết và hét ngược lại: "Hold the door! Hold the door!" (Giữ lấy cánh cửa). Hodor, dưới sự điều khiển của Bran hoặc có lẽ bằng chính ý chí bảo vệ bùng lên vào phút chót, đóng sầm cánh cửa lại. Hàng trăm bàn tay xương xẩu của lũ xác sống cào cấu, đâm xuyên qua lớp gỗ mục. Chúng xé thịt Hodor. Chúng đâm thủng lớp áo da của gã. Hodor dùng toàn bộ sức mạnh khổng lồ, dùng cả tấm lưng rộng lớn và mạng sống của mình để chèn cánh cửa đó. Gã bị xé xác sống. Máu chảy ròng ròng trên tuyết.
Nhưng điều kinh khủng nhất không nằm ở cái chết vật lý đó. Nó nằm ở quá khứ.
Thông qua kết nối tâm trí của Bran, tiếng thét "Hold the door" của Meera vang vọng xuyên qua không gian và thời gian, đánh thẳng vào não bộ của cậu bé Wylis ở sân Winterfell hàng chục năm về trước. Wylis gục xuống, sùi bọt mép, mắt trợn ngược. Cậu bé chưa từng biết thế giới ngoài Winterfell là gì, nay phải trải nghiệm toàn bộ cái chết kinh hoàng của chính mình trong tương lai. Cậu cảm nhận được cái lạnh thấu xương của phương Bắc, sự xé rách của móng vuốt xác sống, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực và tiếng thét mệnh lệnh định mệnh đó liên tục dội vào màng nhĩ.
"Hold the door." "Hold the door." "Hold door." "Hodor."
Não bộ của Wylis nổ tung dưới sức ép của cái chết tương lai. Sự nhận thức của cậu bé bị phá hủy hoàn toàn. Từ một cậu bé khỏe mạnh bình thường, có thể nói năng, suy nghĩ, có tương lai, Wylis trở thành một gã khờ chỉ biết bập bẹ một từ duy nhất. Từ đó sinh ra Hodor.
Tôi ngồi lặng người khi xem cảnh đó. Cảm giác nổi da gà chạy dọc sống lưng, đi kèm với một nỗi buồn cay đắng không tả nổi. Âm nhạc của Ramin Djawadi đẩy lên cao trào, tiếng dồn dập của bầy xác sống hòa lẫn với tiếng thét hoảng loạn của Wylis nhỏ bé. Sự đối lập giữa tấm lưng khổng lồ đang chảy máu ở hiện tại và cậu bé co giật trên sân bùn ở quá khứ tạo ra một sức nặng thị giác và cảm xúc vượt quá giới hạn của một tập phim truyền hình.
Hóa ra, toàn bộ cuộc đời của Hodor, cái tên của gã, sự tồn tại ngây ngô của gã, tất cả chỉ là sự chuẩn bị cho một khoảnh khắc duy nhất: làm cái nêm chắn cửa để Bran sống sót chạy trốn. Wylis thực chất đã chết vào cái ngày cậu ngã gục ở sân Winterfell. Cậu phải sống hàng chục năm trong một thân xác to lớn nhưng trí óc bị giam cầm trong chính cái chết tương lai của mình. Mỗi lần gã nói "Hodor", không phải là gã đang gọi tên mình, cũng không phải gã đang chào hỏi ai. Gã đang lặp lại cái mệnh lệnh cuối cùng, lặp lại tiếng vang của sự kết thúc. Nó giống như một tiếng kêu cứu bị nghẹn lại ở cổ họng suốt mấy chục năm trời mà không một ai, kể cả chính gã, có thể hiểu được cho đến khi cái chết ập đến.
Hãy nghĩ về sự tàn nhẫn của nghịch lý thời gian này. Đây là khái niệm bootstrap paradox kinh điển trong khoa học viễn tưởng. Bran gián tiếp tạo ra Hodor để rồi sử dụng Hodor. Nếu Bran không quay về quá khứ và warg vào gã, Wylis sẽ không bao giờ phát điên. Nhưng nếu Wylis không phát điên và trở thành Hodor cõng Bran lên phương Bắc, Bran sẽ không bao giờ có mặt ở cái hang đó để quay về quá khứ. Một vòng lặp khép kín không lối thoát. Không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc.
Hodor là một nạn nhân hoàn hảo của số phận, bị giam cầm trong một kịch bản tàn độc mà gã không hề có quyền lựa chọn. Gã sinh ra để làm chiếc cửa chắn cái chết cho người khác, và toàn bộ ý chí tự do của gã bị tước đoạt từ khi còn là một đứa trẻ để đảm bảo điều đó phải xảy ra.
Góc nhìn đa chiều về cái chết của Hodor
Người ta hay cãi nhau xem rốt cuộc Hodor ở phút cuối cùng là tự mình giữ cánh cửa hay do Bran điều khiển.
Quan điểm của cá nhân tôi, dựa trên ánh mắt của Hodor trong khoảnh khắc những cánh tay quỷ dữ cào cấu gã, đó là Hodor đang tỉnh táo. Lúc chạy trong đường hầm, mắt gã đục ngầu vì bị warg. Nhưng khi đứng chặn cánh cửa, mắt gã trở lại bình thường. Bran đã buông sự kiểm soát để trượt đi trong tuyết. Sự hoảng loạn biến mất khỏi mắt Hodor, thay vào đó là một sự chấp nhận đau đớn.
Gã đối mặt với khoảnh khắc mà tiềm thức gã đã lo sợ suốt cả cuộc đời. Gã đứng đó, không có vũ khí trong tay. Gã không có thanh gươm Valyrian steel mang tên Longclaw như Jon Snow để chém lũ bóng trắng vỡ vụn. Gã không có giáp trụ chói lóa. Gã chỉ có tấm lưng thịt trần và một lòng trung thành đã bị bóp méo bởi thời gian.
Gã không trốn chạy nữa. Không phải vì gã dũng cảm theo kiểu truyền thống, mà vì gã biết được đây là đích đến của cuộc đời mình.

Khác biệt giữa phim và kỳ vọng từ nguyên tác
Mở rộng sang phiên bản tiểu thuyết của George R.R. Martin. Tính tới lúc tôi ngồi đây kể lại chuyện này, quyển Winds of Winter vẫn chưa được phát hành, và cộng đồng mạng vẫn đang chờ đợi mòn mỏi. Tuy nhiên, Martin đã xác nhận với những nhà sản xuất phim rằng nguồn gốc cái tên Hodor và sự kiện "Hold the door" chính xác là ý tưởng của ông.
Ông đã ấp ủ cái kết cục này từ tận năm 1991 khi bắt đầu phác thảo quyển sách đầu tiên. Hàng chục năm trời, ông giấu cái bí mật tàn nhẫn này qua hàng ngàn trang sách, để người đọc cười cợt với một nhân vật hài hước nói một từ, mà không biết đó là một cái xác không hồn do chính hậu quả của du hành thời gian tạo ra.
Nhưng Martin cũng úp mở rằng cách sự kiện này diễn ra trong sách sẽ có chút khác biệt về mặt bối cảnh và ý nghĩa biểu tượng.
Trong sách, Hodor có một chi tiết khá thú vị. Khi trốn dưới hầm mộ Winterfell, Hodor đã lấy một thanh kiếm rỉ sét thuộc về một vị lãnh chúa Stark đời trước. Dù sợ chiến đấu, thỉnh thoảng gã vẫn vung vẩy nó chém vào không khí. Có giả thuyết cho rằng trong sách, Hodor sẽ thực sự cầm vũ khí chiến đấu bảo vệ Bran ở một con đèo, một hang động, hay một "cánh cửa" theo nghĩa bóng. Nghĩa là không phải ép lưng vào cửa gỗ như trên phim, mà là tự mình đứng chặn một hẻm núi hẹp để bầy xác sống không tràn qua được.
Hoặc có thể Bran trong truyện, vốn dĩ quyền năng và có xu hướng tăm tối hơn Bran trên phim rất nhiều, sẽ kiểm soát Hodor một cách tàn bạo hơn để hoàn thành nhiệm vụ. Trong sách, Bran ăn bột hạt cây Weirwood có pha máu, ăn thịt người khi warg vào con sói Summer, và ngày càng trượt dài vào con đường sử dụng ma thuật đen tối để sinh tồn. Rất có thể việc Bran phá hủy tâm trí Wylis trong sách sẽ được khắc họa như một sự hy sinh bắt buộc nhưng máu lạnh của một vị thần đang hình thành, hơn là một tai nạn tò mò như trên phim.
Dù xảy ra theo cách nào, cái cốt lõi về việc một tâm trí trẻ thơ bị nghiền nát bởi mệnh lệnh vạch sẵn từ tương lai vẫn giữ nguyên. Sự nghiền nát đó đại diện cho một chủ đề lớn mà George R.R. Martin luôn muốn truyền tải: ma thuật luôn đòi hỏi một cái giá cực kỳ đắt đỏ, và những người nghèo khổ, những người yếu thế trong xã hội luôn là những người phải trả cái giá đó.
Bản cáo trạng về giai cấp và quyền lực
Tôi nhìn nhận sự kiện Hodor không chỉ là một plot twist gây sốc. Nó là bản cáo trạng đanh thép đối với sự tàn nhẫn của quyền lực, của sự phân chia giai cấp và của cái gọi là "định mệnh lớn lao".
Nhà Stark là người tốt. Khán giả yêu mến nhà Stark. Ned Stark là biểu tượng của danh dự. Nhưng dù tốt đến đâu, họ vẫn là những lãnh chúa cai trị, sống dựa trên công sức của hàng ngàn thường dân. Việc Bran tước đoạt cuộc đời của Wylis, dù vô tình do vòng lặp thời gian, cho thấy sự tàn khốc của giai cấp. Một vị lãnh chúa tàn tật sử dụng thân xác của người hầu cận mình làm phương tiện di chuyển, biến gã thành vũ khí chiến đấu lúc nguy cấp, và cuối cùng dùng gã như một lá chắn thịt để bản thân sống sót.
Chúng ta khóc cho Hodor vì chúng ta thấy sự bất công đến tận cùng của vũ trụ ASOIAF đổ dồn lên vai một kẻ hiền lành nhất. Ở Westeros, vua chúa chơi trò vương quyền, họ đánh cờ với nhau, và những người dân đen như Hodor chỉ là những quân tốt trên bàn cờ. Quân tốt bị hy sinh để bảo vệ con Vua. Luật chơi tàn nhẫn và không thể thay đổi. Wylis chưa bao giờ có cơ hội có một cuộc sống riêng. Cậu không được yêu, không được cưới vợ, không được sinh con, không được làm bất cứ điều gì ngoài việc trở thành Hodor cõng Bran Stark.
Nhìn lại toàn bộ hành trình của Hodor từ lúc ở Winterfell sầm uất đến cái chết trong băng tuyết phương Bắc, tôi nhận ra gã mới là hiện thân lớn nhất của tinh thần hiệp sĩ cổ điển mà Brienne of Tarth hay Barristan Selmy luôn theo đuổi. Một hiệp sĩ đích thực là người bảo vệ những kẻ yếu thế hơn mình mà không màng danh lợi, không sợ hãi cường quyền.
Hodor đã cõng Bran bằng đôi chân rớm máu, đã chịu đựng cái rét buốt xương, đã nhịn đói nhịn khát. Hodor đã để cho linh hồn mình bị chèn ép vào bóng tối mỗi khi cậu chủ cướp lấy quyền kiểm soát thân xác. Hodor làm tất cả chỉ để giữ cho cậu bé đó được an toàn. Gã không cần lời thề phong hiệp sĩ dưới ánh sáng của Thất Diện Thần. Gã không cần quỳ gối xưng tên. Gã không cần khoác áo choàng trắng của Ngự Lâm Quân để chứng minh lòng trung thành. Khoảnh khắc gã áp lưng vào cánh cửa gỗ mục nát, cảm nhận từng mũi nhọn đâm xuyên qua da thịt, tiếng gào thét của vạn quỷ từ cõi chết bên tai và tiếng vang của chính cái chết đó vọng về từ quá khứ, Hodor đã trở thành người vĩ đại nhất trong khoảnh khắc đen tối nhất.
Thế giới ngoài kia có sụp đổ, rồng có phun lửa thiêu rụi thành phố, vương triều có đổi thay từ Baratheon sang Lannister rồi Targaryen, thì ở ngay tại miệng hang lạnh lẽo vô danh đó, sự tồn tại của nhân loại được cứu rỗi bởi một tấm lưng khổng lồ và đôi bàn tay giữ chặt lấy bản lề cửa.
Không phải anh hùng nào cũng cần cầm kiếm gầm thét xông pha giữa sa trường. Có những người sinh ra chỉ để cầm cự với bóng tối, nhận lấy sự tổn thương vĩnh viễn, để những người khác có cơ hội nhìn thấy ánh sáng ngày mai. Wylis đã chết để Hodor được sinh ra, và Hodor đã chết để thế giới tiếp tục sống. Không ồn ào, không vinh danh. Gã chỉ đơn giản là giữ chặt lấy cánh cửa, cho đến hơi thở cuối cùng.
