Suy nghĩ
Không ai nói với tôi rằng cuộc đời là một cuộc thi
Chỉ là Hùng đang nghĩ về một thứ mà xã hội ít ai nói ra nhưng ắt hẳn ai cũng cảm thấy. Có một buổi tối tôi ngồi uống cà phê với một người bạn học chung hồi cấp ba. Anh 38 tuổi, làm nhân viên, thu nhập khoảng mười lăm đến hai mươi triệu…
Venezuela – Một quốc gia chết khát trên biển dầu
Tôi bắt đầu nghĩ về Venezuela từ một câu hỏi rất đơn giản, nhưng càng nghĩ càng thấy nó khó giải thích đến kì lạ: Một đất nước sở hữu trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới, hơn 303 tỷ thùng, nhiều hơn cả Ả Rập Xê Út, nhiều hơn cả Iraq, nhiều hơn…
Máy ảnh Ricoh GR – 28mm và những thứ nó kịp nhìn thấy
Hồi mới chơi máy ảnh, tôi cũng như các anh em thời điểm đó, ai cũng sắm cho mình một chiếc DSLR, mỗi lần ra đường Sài Gòn với cái máy treo trước ngực là một lần tôi biến mình thành thứ gì đó không thuộc về không gian đó. Ống kính dài ra ra.…
Và họ gọi xiềng xích đó là truyền cảm hứng
Có một câu hỏi mà tôi nghĩ hầu hết chúng ta đã từng thoáng qua trong đầu ít nhất một lần, thường là vào lúc 2 giờ sáng, hoặc giữa một buổi sáng thứ Hai nào đó kẹt xe trên đường đi làm: Tại sao không ai hỏi tôi xem tôi có muốn đến đây không?…
Khi người ta khóc vì 21%
Cứ vài tháng lại có một đợt sóng. Ai đó chia sẻ một con số: TP.HCM chỉ được giữ lại 21% ngân sách, 79% nộp về trung ương. Bên dưới là hàng trăm bình luận bức xúc, hàng nghìn lượt thích, chuỗi chia sẻ kéo dài như một bản kiến nghị không ai ký tên.…
Suy nghĩ về Z Fold 6 của Samsung và các điện thoại dạng gập
Cuối cùng thì Z Fold 6 cũng đã ra mắt hơn một tuần trước. Mặc dù mình sử dụng iPhone làm điện thoại chính, nhưng đầu năm nào tôi cũng mua một chiếc Samsung Galaxy S và Galaxy Note. Tuy nhiên, những năm gần đây, dòng Galaxy Note bị Samsung khai tử và thay thế…
Khi bỏ điện thoại xuống, cuộc đời của ai mới thực sự quan trọng?
Hãy thử nhớ lại lần cuối cùng bạn xem một bộ phim từ đầu đến cuối mà không cầm điện thoại lên dù chỉ một lần. Lần cuối bạn đọc hết một cuốn sách trong trạng thái thực sự chìm đắm, không phải đọc lướt, không phải đọc mà đầu óc đang ở chỗ khác.…
Những ngày internet còn có mùi sách
Tôi không biết chính xác mùi đó là gì. Nhưng tôi biết nó đã từng ở đó. Nó là mùi của một buổi tối ngồi đọc blog của người mình chưa bao giờ gặp, đọc xong và ngồi im một lúc vì cần thời gian để tiêu hóa. Nó là mùi của một bình luận…
1979 – Những viên đạn từ phương Bắc
Sinh ra vào năm 1988, nghĩa là tôi chào đời đúng lúc những người lính ở Vị Xuyên đang nằm trong hầm chữ A, đếm từng viên đạn pháo rơi xuống và không biết sáng hôm sau mình còn sống không. Tôi lớn lên ở Sài Gòn. Học lịch sử từ những cuốn sách giáo…
Ta có đang tìm sự thật, hay đang tìm lý do để tiếp tục khẳng định bản thân là đúng?
Một bài viết của Hùng về bẫy nhận thức, vòng lặp tự củng cố, và nghệ thuật đánh tráo khái niệm mà chúng ta vô tình, hoặc cố ý, thực hiện với chính mình mỗi ngày. Có một nghịch lý kỳ lạ trong cuộc sống hiện đại: chưa bao giờ con người có nhiều thông…
Nếu biết rằng “cái tôi” phần lớn là một câu chuyện não tự dựng lên: Ta sẽ sống khác đi không?
Có một thứ Hùng hay làm khi không ngủ được, hoặc khi ngồi một mình quá lâu: cố tìm “mình” bên trong đầu mình. Không phải ký ức về mình. Không phải cảm xúc của mình. Không phải suy nghĩ của mình. Mà là chính cái “mình” đang có những thứ đó. Cái observer thuần…
